Nghĩa mắt nhắm mắt mở đến làng gốm mỹ nghệ

Cuộc bàn tính xong xuôi, mọi người ra về, ông Sướng ngồi vớt vát gốm sứ bát tràng chén rượu cuối cùng. Ông ghé vào tai Khiên nói nhỏ:

Anh định cho thằng Văn Triệu về gốm sứ bát tràng từ đường ở sao?

Tôi cũng định thế đấy – Nguyễn Khiên nói – Chả lẽ để anh ấy ra gốm bát tràng đình Đông, e làng xóm chê cười cả họ nhà mình. Dù sao anh ấy cũng là người vẻ vang nhất làng Đông này.

Anh kém tính bỏ mẹ! Ai chả biết thằng Văn Triệu có công, công lao gốm bát tràng của nó đối với dân với nước thì để cho dân cho nước lo nhà cho nó. Nhà Văn Triệu xưa nay đóng góp chó gì cho họ Nguyễn. Ngày xem thêm sứ bát tràng còn sống ông bà, bố mẹ nó đói, quanh năm vác dái đi làm thuê cho nhà Hào.

Chả biết ai cũng muốn sở hữu sứ Bát Tráng

Thời thế đổi đời rồi mà anh chẳng biết gì cả. Cứ để thằng Văn Triệu sứ bát tràng nó ở ngoài đình Đông ! – Ông Sướng lại ghé sát vào tai Khiên – Nhà Hào trước sau sẽ đổ, anh hiểu chửa. Cơ ngơi nhà Hào sẽ về tay những thằng trên răng dưới cát tút như thằng Văn Triệu. Đấy rồi anh xem, thời thế sứ bát tràng nó cứ lộn tùng phèo đếch biết đường nào mà lần.

Chả biết ai cũng muốn sở hữu sứ Bát Tráng

Thời nào thì thời – Khiên nói – Người ta xem tại đây đèn xông tinh dầu bằng điện ăn lương thiện chả sợ gì.

Anh ngu bỏ mẹ, lương thiện mà chả có lúc đèn xông tinh dầu bằng điện nhăn răng, nói chuyện với anh phí rượu.

Ông Sướng đứng dậy phủi đít ra về.

Từ gà gáy ông Sướng đã mò vào giường thằng Nghĩa đèn đốt tinh dầu véo nó một cái rõ đau:

Dây đi đèn đốt tinh dầu ông “trưởng nam con”.

Nghĩa mắt nhắm mắt mở dậy đã được ông Sướng giao làm mật vụ. Nó phải đèn xông tinh dầu theo dõi các tay dao tay thớt và các bà cô đầu bếp xem có ai ăn cắp thịt quẳng qua bờ rào giắt cạp quần giả vờ đi đái đi ỉa rồi lẻn mang về cho con hoặc chim vụng xôi, oản chuối. Chưa rõ đèn xông tinh dầu cái chức trưởng nam là thế nào, nhưng Nghĩa nghe cả họ ai cũng bảo sau này nó sẽ làm trưởng tộc đứng đầu họ Nguyễn.

Chả biết ai cũng muốn sở hữu sứ Bát Tráng

Chả biết cái chức trưởng tộc to đến đâu nhưng cả họ Nguyễn bây giờ ai mua ngay đồ thờ cúng cũng sợ mỗi ông Sướng. Ông Sướng là em của ông nó Ông Lực, ông Bỏng, ông Rung, ông nào râu tóc cũng trắng phơ, dưới ông Sướng còn vô khối ông nữa:. Dưới nữa là con cháu của các ông ấy, nhiều người đồ thờ cúng còn ít tuổi hơn cả Nghĩa mà nó cứ phải gọi là cô, chú, xưng cháu. Nó ghét cay ghét đắng các chú các cô tý hon của nó vênh váo bắt nạt nó.

Thế giới tinh thần và vật chất của cả họ. Thằng Nghĩa đứng quan sát khung cảnh ngày bộ đồ thờ chạp tổ  . Ngoài sân trong bếp người đi rầm rập. Những nong thịt đầy ắp, Trong từ đường đầy ních người

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *